临江仙 苏菲玛索初吻
最是孤亭一角,残灯送过馀光。此时生怕太疏狂。
低头含秀发,偎得满怀香。
天上一星随月,人间暂得成双。分襟世路转凄惶。
未知真抑幻,分付梦之乡。
zuì
最
shì
是
gū
孤
tíng
亭
yī
一
jiǎo
角
,
cán
残
dēng
灯
sòng
送
guò
过
yú
馀
guāng
光
。
。
cǐ
此
shí
时
shēng
生
pà
怕
tài
太
shū
疏
kuáng
狂
。
。
dī
低
tóu
头
hán
含
xiù
秀
fā
发
,
wēi
偎
dé
得
mǎn
满
huái
怀
xiāng
香
。
。
tiān
天
shàng
上
yī
一
xīng
星
suí
随
yuè
月
,
rén
人
jiān
间
zàn
暂
dé
得
chéng
成
shuāng
双
。
。
fēn
分
jīn
襟
shì
世
lù
路
zhuǎn
转
qī
凄
huáng
惶
。
。
wèi
未
zhī
知
zhēn
真
yì
抑
huàn
幻
,
fēn
分
fù
付
mèng
梦
zhī
之
xiāng
乡
。
。