临江仙 十月木芙蓉

宋代 江南雨
五彩枝头开晚,霜寒不掩风情。胭脂和露晓妆成。 众芳皆索寞,一梦未凋零。 俟命堪称君子,天教玉润冰清。肯同桃李媚春晴。 偎人心意悄,羞与说卿卿。
cǎi zhī tóu kāi wǎn   shuāng hán yǎn fēng qíng yān zhī xiǎo zhuāng chéng    
zhòng fāng jiē suǒ   mèng wèi diāo líng  
mìng kān chēng jūn zi   tiān jiào rùn bīng qīng kěn tóng táo mèi chūn qíng    
wēi rén xīn qiāo   xiū shuō qīng qīng