临江仙十四首 其三
雨后红消人远,秋声渐入新词。小园重梦去年时,曾经风露后,泪满桂花枝。
总是凄凉难过,魂伤休问因谁。觉来添病损娥眉。
何家弦管奏,悲极不成悲。
yǔ
雨
hòu
后
hóng
红
xiāo
消
rén
人
yuǎn
远
,
qiū
秋
shēng
声
jiàn
渐
rù
入
xīn
新
cí
词
。
。
xiǎo
小
yuán
园
zhòng
重
mèng
梦
qù
去
nián
年
shí
时
,
céng
曾
jīng
经
fēng
风
lù
露
hòu
后
,
lèi
泪
mǎn
满
guì
桂
huā
花
zhī
枝
。
。
zǒng
总
shì
是
qī
凄
liáng
凉
nán
难
guò
过
,
hún
魂
shāng
伤
xiū
休
wèn
问
yīn
因
shuí
谁
。
。
jué
觉
lái
来
tiān
添
bìng
病
sǔn
损
é
娥
méi
眉
。
。
hé
何
jiā
家
xián
弦
guǎn
管
zòu
奏
,
bēi
悲
jí
极
bù
不
chéng
成
bēi
悲
。
。