临江仙十二首 其四
春梦枝头重唤觉,睡情又近黄昏。绿阴如幄静当门。
风擎罗扇艳,月傍玉钗温。
晓起冰肌和露拭,茜红褪后还存。晚妆依旧点脂痕。
几回携烛看,生恐再离魂。
chūn
春
mèng
梦
zhī
枝
tóu
头
zhòng
重
huàn
唤
jué
觉
,
shuì
睡
qíng
情
yòu
又
jìn
近
huáng
黄
hūn
昏
lǜ
。
yīn
绿
rú
阴
wò
如
jìng
幄
dāng
静
mén
当
门
。
fēng
风
qíng
擎
luó
罗
shàn
扇
yàn
艳
,
yuè
月
bàng
傍
yù
玉
chāi
钗
wēn
温
。
xiǎo
晓
qǐ
起
bīng
冰
jī
肌
hé
和
lù
露
shì
拭
,
qiàn
茜
hóng
红
tuì
褪
hòu
后
hái
还
cún
存
wǎn
。
zhuāng
晚
yī
妆
jiù
依
diǎn
旧
zhī
点
hén
脂
痕
。
jǐ
几
huí
回
xié
携
zhú
烛
kàn
看
,
shēng
生
kǒng
恐
zài
再
lí
离
hún
魂
。