临江仙十二首 其七
寂寂琳宫长昼,玉梨一树晴妍。不知春恨几经年。
为谁开又落,夕磬晓钟边。
过尽扶肩女伴,绣襟一样低穿。飞来难得上花钿。
愿留纤屧印,芳迹有人怜。
jì
寂
jì
寂
lín
琳
gōng
宫
zhǎng
长
zhòu
昼
,
yù
玉
lí
梨
yī
一
shù
树
qíng
晴
yán
妍
bù
。
zhī
不
chūn
知
hèn
春
jǐ
恨
jīng
几
nián
经
年
。
wèi
为
shuí
谁
kāi
开
yòu
又
luò
落
,
xī
夕
qìng
磬
xiǎo
晓
zhōng
钟
biān
边
。
guò
过
jǐn
尽
fú
扶
jiān
肩
nǚ
女
bàn
伴
,
xiù
绣
jīn
襟
yī
一
yàng
样
dī
低
chuān
穿
fēi
。
lái
飞
nán
来
de
难
shàng
得
huā
上
diàn
花
钿
。
yuàn
愿
liú
留
xiān
纤
xiè
屧
yìn
印
,
fāng
芳
jì
迹
yǒu
有
rén
人
lián
怜
。