临江仙·十二峰前朝复暮

宋代 王之望
十二峰前朝复暮,忽愁望断行云。 梦回江浦晓风清。远山思翠黛。 蔓草记罗裙,锦字织成千万恨。 翻成第入新声。幽期谁为反离魂。 主人无浪语,狂客最钟情。
shí èr fēng qián cháo   chóu wàng duàn háng yún
mèng huí jiāng xiǎo fēng qīng yuǎn shān cuì dài
màn cǎo luó qún   jǐn zhī chéng qiān wàn hèn
fān chéng xīn shēng yōu shuí wèi fǎn hún
zhǔ rén làng   kuáng zuì zhōng qíng