临江仙·三日疾风吹浩荡

宋代 叶梦得
三日疾风吹浩荡,绿芜未遍平沙。约回残影射明霞。水光遥泛坐,烟柳卧欹斜。 霜鬓不堪春点检,留连又见芳华。一枝重插去年花。此身江海梦,何处定吾家。
sān fēng chuī hào dàng   绿 wèi biàn píng shā yuē huí cán yǐng shè míng xiá shuǐ guāng yáo fàn zuò   yān liǔ xié
shuāng bìn kān chūn diǎn jiǎn   liú lián yòu jiàn fāng huá zhī chóng chā nián huā shēn jiāng hǎi mèng   chǔ dìng jiā