临江仙 其一

宋代 佚名
漏出春光三四朵,冰肌玉骨偏宜。乍开应笑百花迟。 将军曾止渴,画角已先知。 素艳不容蜂蝶采,清香自有人知。而今虽被霜雪欺。 和羹终待手,金鼎自逢时。
lòu chū chūn guāng sān duǒ   bīng piān zhà kāi yīng xiào bǎi huā chí
jiāng jūn céng zhǐ   huà jiǎo xiān zhī
yàn róng fēng dié cǎi   qīng xiāng yǒu rén zhī ér jīn suī bèi shuāng xuě
gēng zhōng dài shǒu   jīn dǐng féng shí