临江仙 其二 感事
青鸟频传肠断句,背人珠泪空垂。琼楼玉宇总迷离。
风云谁管领,莺燕失群飞。
苦费思量终不解,此情寸寸成灰。夜长难寐有深悲:嫩红吹落后,难起絮沾泥!
qīng
青
niǎo
鸟
pín
频
chuán
传
cháng
肠
duàn
断
jù
句
,
bèi
背
rén
人
zhū
珠
lèi
泪
kōng
空
chuí
垂
。
。
qióng
琼
lóu
楼
yù
玉
yǔ
宇
zǒng
总
mí
迷
lí
离
。
。
fēng
风
yún
云
shuí
谁
guǎn
管
lǐng
领
,
yīng
莺
yàn
燕
shī
失
qún
群
fēi
飞
。
。
kǔ
苦
fèi
费
sī
思
liáng
量
zhōng
终
bù
不
jiě
解
,
cǐ
此
qíng
情
cùn
寸
cùn
寸
chéng
成
huī
灰
。
。
yè
夜
zhǎng
长
nán
难
mèi
寐
yǒu
有
shēn
深
bēi
悲
:
nèn
嫩
hóng
红
chuī
吹
luò
落
hòu
后
,
nán
难
qǐ
起
xù
絮
zhān
沾
ní
泥
!