临江仙·偶向凌歊台上望

宋代 李之仪
偶向凌歊台上望,春光已过三分。江山重叠倍销魂。风花飞有态,烟絮醉无痕。已是年来伤感甚,那堪旧恨仍存。清愁满眼共谁论。却应台下草,不解忆王孙。
ǒu xiàng líng xiāo tái shàng wàng   chūn guāng guò sān fēn jiāng shān chóng dié bèi xiāo hún fēng huā fēi yǒu tài   yān zuì hén shì nián lái shāng gǎn shén   kān jiù hèn réng cún qīng chóu mǎn yǎn gòng shuí lùn què yīng tái xià cǎo   jiě wáng sūn