临江仙(落梅)

宋代 王炎
雪片幻成肌骨,月华借与精神。一声羌笛怨黄昏。吹香飘缟袂,脱迹委红裙。 枝上青青结子,子中白白藏仁。那时别是一家春。劈泥尝煮酒,拂席卧清阴。
xuě piàn huàn chéng   yuè huá jiè jīng shén shēng qiāng yuàn huáng hūn chuī xiāng piāo gǎo mèi   tuō wěi hóng qún
zhī shàng qīng qīng jié   zi zhōng bái bái cáng rén shí bié shì jiā chūn cháng zhǔ jiǔ   qīng yīn