临江仙·帘外东风吹断梦

宋代 王庭珪
帘外东风吹断梦,卷帘人探春还。一枝疏影动檐间。鸳鸯□瓦冷,霜月堕栏干。闻道寿阳如许好,晨妆洗尽微殷。可怜玉骨瘦孱孱。谁家长笛□,吹彻玉楼寒。
lián wài dōng fēng chuī duàn mèng   juàn lián rén tàn chūn hái zhī shū yǐng dòng yán jiān yuān yāng   lěng   shuāng yuè duò lán gān wén dào shòu 寿 yáng hǎo   chén zhuāng jǐn wēi yīn lián shòu chán chán shuí jiā cháng     chuī chè lóu hán