临江仙(九之五)

宋代 邓肃
雨过荼コ春欲放,轻寒约住余芳。南园今日被朝阳。琼葩开万点,尘世满天香。 百卉丛中红紫乱,玉肌自笑孤光。清风翦翦过纱窗。余酲空一洗,不数寿阳妆。
guò   chūn fàng   qīng hán yuē zhù fāng nán yuán jīn bèi zhāo yáng qióng kāi wàn diǎn   chén shì mǎn tiān xiāng
bǎi huì cóng zhōng hóng luàn   xiào guāng qīng fēng jiǎn jiǎn guò shā chuāng chéng kōng   shù shòu 寿 yáng zhuāng