临江仙 江行杂咏
绿草萋萋波滟滟,出门一笑舟横。客心何处最伤情。
石城桥畔路,直是少人行。
往事六朝都不见,莫愁留得湖名。湖边莫去访娉婷。
画船人似玉,端正自吹笙。
lǜ
绿
cǎo
草
qī
萋
qī
萋
bō
波
yàn
滟
yàn
滟
,
chū
出
mén
门
yī
一
xiào
笑
zhōu
舟
héng
横
kè
。
xīn
客
hé
心
chǔ
何
zuì
处
shāng
最
qíng
伤
情
。
shí
石
chéng
城
qiáo
桥
pàn
畔
lù
路
,
zhí
直
shì
是
shǎo
少
rén
人
xíng
行
。
wǎng
往
shì
事
liù
六
cháo
朝
dōu
都
bú
不
jiàn
见
,
mò
莫
chóu
愁
liú
留
dé
得
hú
湖
míng
名
hú
。
biān
湖
mò
边
qù
莫
fǎng
去
pīng
访
tíng
娉
婷
。
huà
画
chuán
船
rén
人
shì
似
yù
玉
,
duān
端
zhèng
正
zì
自
chuī
吹
shēng
笙
。