临江仙(怀归)

宋代 洪皓
冷落天涯今一纪,谁怜万里无家。三闾憔悴赋怀沙。思亲增怅望,吊影觉欹斜。 兀坐书堂真可怪,销忧殢酒难赊。因人成事耻矜夸。何时还使节,踏雪看梅花。
lěng luò tiān jīn   shuí lián wàn jiā sān qiáo cuì huái 怀 shā qīn zēng chàng wàng   diào yǐng jué xié
zuò shū táng zhēn guài   xiāo yōu jiǔ nán shē yīn rén chéng shì chǐ jīn kuā shí hái shǐ 使 jié   xuě kàn méi huā