临江仙·鼓棹正逢江雪霁

宋代 王之道
鼓棹正逢江雪霁,是行应快吴吟。透云寒日半晴阴。烟岚凝翠重,霜树溅红深。 案上文书闲展读,圣贤踪迹重寻。不堪华发故骎骎。三旌还有分,万事付无心。
zhào zhèng féng jiāng xuě   shì xíng yīng kuài yín tòu yún hán bàn qíng yīn yān lán níng cuì zhòng   shuāng shù jiàn hóng shēn
àn shàng wén shū xián zhǎn   shèng xián zōng zhòng xún kān huá qīn qīn sān jīng hái yǒu fèn   wàn shì xīn