临江仙·姑射仙人肌雪莹

宋代 郭应祥
姑射仙人肌雪莹,笑他红紫纷纷。 从教藏白后庭深。虬枝才破蕾,鼻观已遥闻。 花正繁时春又暮,年华荏苒催人。 惜花心事与谁论。长哦清绝句,目断古南云。
shè xiān rén xuě yíng   xiào hóng fēn fēn
cóng jiào cáng bái hòu tíng shēn qiú zhī cái lěi   guān yáo wén
huā zhèng fán shí chūn yòu   nián huá rěn rǎn cuī rén
huā xīn shì shuí lùn zhǎng ó qīng jué   duàn nán yún