临江仙(闺怨)

宋代 韩淲
脆管繁弦无觅处,小楼空掩遥山。柳丝直下曲阑干。海棠红欲褪,玉钏怯春衫。 _酒不成芳信断,社寒新燕呢喃。雕盘慵整宝香残。绮疏明薄暮,帘外雨潺潺。
cuì guǎn fán xián chù   xiǎo lóu kōng yǎn yáo shān liǔ zhí xià lán gān hǎi táng hóng tuì   chuàn qiè chūn shān
  _ jiǔ chéng fāng xìn duàn   shè hán xīn yàn nán diāo pán yōng zhěng bǎo xiāng cán shū míng   lián wài chán chán