临江仙 感事
辛苦天涯多是客,相逢怎慰飘零。逃禅还恐误虚名。
艰难家国恨,俯仰涕纵横。
天下兴亡原有责,是谁误尽苍生。燃萁煮豆恨难平。
徒劳悲漆室,余痛话新亭。
xīn
辛
kǔ
苦
tiān
天
yá
涯
duō
多
shì
是
kè
客
,
xiāng
相
féng
逢
zěn
怎
wèi
慰
piāo
飘
líng
零
。
。
táo
逃
chán
禅
hái
还
kǒng
恐
wù
误
xū
虚
míng
名
。
。
jiān
艰
nán
难
jiā
家
guó
国
hèn
恨
,
fǔ
俯
yǎng
仰
tì
涕
zòng
纵
héng
横
。
。
tiān
天
xià
下
xīng
兴
wáng
亡
yuán
原
yǒu
有
zé
责
,
shì
是
shuí
谁
wù
误
jǐn
尽
cāng
苍
shēng
生
。
。
rán
燃
qí
萁
zhǔ
煮
dòu
豆
hèn
恨
nán
难
píng
平
。
。
tú
徒
láo
劳
bēi
悲
qī
漆
shì
室
,
yú
余
tòng
痛
huà
话
xīn
新
tíng
亭
。
。