临江仙 春夜

元代 王旭
帘外萧萧风色恶,呼儿掩上重门。小窗孤坐赋招魂。碧梧花落尽,篱雀又黄昏。回首人间行乐事,春风过水无痕。旅游谁肯重王孙。长歌人不解,明月照空尊。
lián wài xiāo xiāo fēng è   ér yǎn shàng chóng mén xiǎo chuāng zuò zhāo hún huā luò jǐn   què yòu huáng hūn huí shǒu rén jiān xíng shì   chūn fēng guò shuǐ hén yóu shuí kěn zhòng wáng sūn cháng rén jiě   míng yuè zhào kōng zūn