临江仙 春暮

元代 善住
燕子穿帘深院静,画阑飞絮蒙蒙。砌苔柔绿衬残红。问春何处,移在柳阴中。老至十分诗思减,膝间闲理丝桐。曲终声尽意无穷。杜鹃开了,
yàn zi chuān 穿 lián shēn yuàn jìng   huà lán fēi méng méng tái róu 绿 chèn cán hóng wèn chūn chǔ   zài liǔ yīn zhōng lǎo zhì shí fēn shī jiǎn   jiān xián tóng zhōng shēng jìn qióng juān kāi le