临江仙

宋代 赵长卿
元约三年。文卿不忍舍主,厥母不容与议,坚索之去。今失于一农夫,常常寄声,或片纸数字问讯。仙源有感,遂和其韵 破靥盈盈巧笑,举杯滟滟迎逢。慧心端有谢娘风。烛花香雾,娇困面微红。 别恨彩笺虽寄,清歌浅酌难同。梦回楚馆雨云空。相思春暮,愁满绿芜中。
yuán yuē sān nián wén qīng rěn shě zhǔ   jué róng   jiān suǒ zhī jīn shī nóng   cháng cháng shēng   huò piàn zhǐ shù wèn xùn xiān yuán yǒu gǎn   suì yùn
yíng yíng qiǎo xiào   bēi yàn yàn yíng féng huì xīn duān yǒu xiè niáng fēng zhú huā xiāng   jiāo kùn miàn wēi hóng
bié hèn cǎi jiān suī   qīng qiǎn zhuó nán tóng mèng huí chǔ guǎn yún kōng xiāng chūn   chóu mǎn 绿 zhōng