临江仙

宋代 姜特立
桃李飞花春渐老,海棠次第芬芳。庭前红药已成行。酴醿开未到,犹更有花王。 从此便须排日醉,莫将闲事相妨。老来不是太疏狂。尊前君看取,潘鬓已成霜。
táo fēi huā chūn jiàn lǎo   hǎi táng fēn fāng tíng qián hóng yào chéng háng kāi wèi dào   yóu gèng yǒu huā wáng
cóng biàn 便 pái zuì   jiāng xián shì xiāng fáng lǎo lái shì tài shū kuáng zūn qián jūn kàn   pān bìn chéng shuāng