临江仙

宋代 程大昌
夹路传呼杳杳,垂腰印绶累累。万般荣贵出丹枝。遥知心乐处,椿畔桂当时。 酒到芳春偏弄色,轻黄泛滟鹅儿。大为行乐使堪书。醉来花下卧,便是习家池。
jiā chuán yǎo yǎo   chuí yāo yìn shòu lěi lěi wàn bān róng guì chū dān zhī yáo zhī xīn chù   chūn 椿 pàn guì dāng shí
jiǔ dào fāng chūn piān nòng   qīng huáng fàn yàn é ér wéi xíng shǐ 使 kān shū zuì lái huā xià   biàn 便 shì jiā chí