临江仙

宋代 倪稱
木落西风秋已半,正当璧月圆时。为登绝岭赋新诗。酒摇金凿落,波净碧琉璃。 细看冰轮还有意,要君把盏休辞。看看两鬓欲成丝。明年当此夜,千里共相思。
luò 西 fēng qiū bàn   zhèng dāng yuè yuán shí wèi dēng jué lǐng xīn shī jiǔ yáo jīn záo luò   jìng liú li
kàn bīng lún hái yǒu   yào jūn zhǎn xiū kàn kàn liǎng bìn chéng míng nián dāng   qiān gòng xiāng