临江仙

宋代 倪稱
竹里轩窗真可爱,况当暑退新凉。檐前岩桂向人芳。清阴团翠盖,金粟淡微黄。 坐到夜深明月出,好风时度幽香。莫辞沈醉倒霞觞。一枝聊赠子,早冠绿衣郎。
zhú xuān chuāng zhēn ài   kuàng dāng shǔ tuì 退 xīn liáng yán qián yán guì xiàng rén fāng qīng yīn tuán cuì gài   jīn dàn wēi huáng
zuò dào shēn míng yuè chū   hǎo fēng shí yōu xiāng shěn zuì dào xiá shāng zhī liáo zèng zi   zǎo guān 绿 láng