临江仙

宋代 王以宁
此理循环如引锯,春来百草菲菲。道人一笑悟前非。功名真长物,夕霭与朝霏。 梦褥清孙今禄隐,漫郎自许风期。江楼景物得旬时。平芜三百里,天阔夕阳迟。
xún huán yǐn   chūn lái bǎi cǎo fēi fēi dào rén xiào qián fēi gōng míng zhēn cháng   ǎi cháo fēi
mèng qīng sūn jīn yǐn   màn láng fēng jiāng lóu jǐng xún shí píng sān bǎi   tiān kuò yáng chí