临江仙

宋代 蔡伸
琪树鸾栖花露重,依稀兰洞风光。玉人相对自生凉。翠鬟琼珮,绰约蕊珠妆。 宝瑟声沈清梦觉,夜阑明月幽窗。可堪襟袂惹余香。断云残雨,何处认高唐。
shù luán huā zhòng   lán dòng fēng guāng rén xiàng duì shēng liáng cuì huán qióng pèi   chuò yuē ruǐ zhū zhuāng
bǎo shēng shěn qīng mèng jué   lán míng yuè yōu chuāng kān jīn mèi xiāng duàn yún cán   chǔ rèn gāo táng