临江仙

宋代 蔡伸
繁杏枝头蜂蝶乱,香风阖坐微闻。靓妆浓艳任东君。无情风雨,春事已平分。 珍重主人留客意,夜阑秉烛开尊。何须歌韵遏行云。羽觞交劝,挥尘细论文。
fán xìng zhī tóu fēng dié luàn   xiāng fēng zuò wēi wén jìng zhuāng nóng yàn rèn dōng jūn qíng fēng   chūn shì píng fēn
zhēn zhòng zhǔ rén liú   lán bǐng zhú kāi zūn yùn è xíng yún shāng jiāo quàn   huī chén lùn wén