临江仙

宋代 曹组
青琐窗深红兽暖,灯前共倒金尊。数枝梅浸玉壶春。雪明浑似晓,香重欲成云。 户外马嘶催客起,席间欢意留人。从他微霰落纷纷。不妨吹酒面,归去醒余醺。
qīng suǒ chuāng shēn hóng shòu nuǎn   dēng qián gòng dào jīn zūn shù zhī méi jìn chūn xuě míng hún xiǎo   xiāng zhòng chéng yún
wài cuī   jiān huān liú rén cóng wēi xiàn luò fēn fēn fáng chuī jiǔ miàn   guī xǐng xūn