临江仙

宋代 刘一止
台上风光浓欲滴,傍阑芳桂阴成。乱山相对长官青。琢诗能句好,举酒见心倾。 团扇不应秋后弃,几年仁惠风行。渭城柳色若为情。一尊松竹底,三唱和秋声。
tái shàng fēng guāng nóng   bàng lán fāng guì yīn chéng luàn shān xiāng duì zhǎng guān qīng zhuó shī néng hǎo   jiǔ jiàn xīn qīng
tuán shàn yīng qiū hòu   nián rén huì fēng xíng wèi chéng liǔ ruò wéi qíng zūn sōng zhú   sān chàng qiū shēng