临江仙

宋代 叶梦得
唱彻阳关分别袂,佳人粉泪空零。请君重作醉歌行。一欢须痛饮,回首念平生。 却怪老来风味减,半酣易逐愁醒。因花那更赋闲情。鬓毛今尔耳,空笑老渊明。
chàng chè yáng guān fēn bié mèi   jiā rén fěn lèi kōng líng qǐng jūn zhòng zuò zuì xíng huān tòng yǐn   huí shǒu niàn píng shēng
què guài lǎo lái fēng wèi jiǎn   bàn hān zhú chóu xǐng yīn huā gēng xián qíng bìn máo jīn ěr ěr   kōng xiào lǎo yuān míng