临江仙
试问吴宫人去后,绮罗多少星霜。一声渔笛散横塘。
虎丘今夜月,犹为照真娘。
记得霓裳花底见,春风几度思量。生公石上旧年芳。
夜寒莲漏永,清影在回廊。
shì
试
wèn
问
wú
吴
gōng
宫
rén
人
qù
去
hòu
后
,
qǐ
绮
luó
罗
duō
多
shǎo
少
xīng
星
shuāng
霜
yī
。
shēng
一
yú
声
dí
渔
sàn
笛
héng
散
táng
横
塘
。
hǔ
虎
qiū
丘
jīn
今
yè
夜
yuè
月
,
yóu
犹
wèi
为
zhào
照
zhēn
真
niáng
娘
。
jì
记
de
得
ní
霓
cháng
裳
huā
花
dǐ
底
jiàn
见
,
chūn
春
fēng
风
jǐ
几
dù
度
sī
思
liáng
量
shēng
。
gōng
生
dàn
公
shàng
石
jiù
上
nián
旧
fāng
年
芳
。
yè
夜
hán
寒
lián
莲
lòu
漏
yǒng
永
,
qīng
清
yǐng
影
zài
在
huí
回
láng
廊
。