临江仙
玉蕊娟娟花灼灼,银釭背解明珰。澹云轻雨拂高唐。
不言惟有笑,多媚总无妆。
却怪汝南鸡唱早,行踪不辨回廊。青苔幽径落红香。
宝钗寒挂月,罗袜冷侵霜。
yù
玉
ruǐ
蕊
juān
娟
juān
娟
huā
花
zhuó
灼
zhuó
灼
,
yín
银
gāng
釭
bèi
背
jiě
解
míng
明
dāng
珰
。
。
dàn
澹
yún
云
qīng
轻
yǔ
雨
fú
拂
gāo
高
táng
唐
。
。
bù
不
yán
言
wéi
惟
yǒu
有
xiào
笑
,
duō
多
mèi
媚
zǒng
总
wú
无
zhuāng
妆
。
。
què
却
guài
怪
rǔ
汝
nán
南
jī
鸡
chàng
唱
zǎo
早
,
xíng
行
zōng
踪
bù
不
biàn
辨
huí
回
láng
廊
。
。
qīng
青
tái
苔
yōu
幽
jìng
径
luò
落
hóng
红
xiāng
香
。
。
bǎo
宝
chāi
钗
hán
寒
guà
挂
yuè
月
,
luó
罗
wà
袜
lěng
冷
qīn
侵
shuāng
霜
。
。