临江仙
曾约白头相守,无端中道分张。西风摧绿早飘黄。
回看烟一缕,飘渺入苍茫。
执手何言堪慰?陪君清泪行行。人生事事本无常。
冷宵残梦断,还自解心伤。
céng
曾
yuē
约
bái
白
tóu
头
xiāng
相
shǒu
守
,
wú
无
duān
端
zhōng
中
dào
道
fēn
分
zhāng
张
。
。
xī
西
fēng
风
cuī
摧
lǜ
绿
zǎo
早
piāo
飘
huáng
黄
。
。
huí
回
kàn
看
yān
烟
yī
一
lǚ
缕
,
piāo
飘
miǎo
渺
rù
入
cāng
苍
máng
茫
。
。
zhí
执
shǒu
手
hé
何
yán
言
kān
堪
wèi
慰
?
péi
陪
jūn
君
qīng
清
lèi
泪
xíng
行
xíng
行
。
。
rén
人
shēng
生
shì
事
shì
事
běn
本
wú
无
cháng
常
。
。
lěng
冷
xiāo
宵
cán
残
mèng
梦
duàn
断
,
hái
还
zì
自
jiě
解
xīn
心
shāng
伤
。
。