临江仙

宋代 赵希囿
天宇泬寥山气肃,云寒树立无声。读书岩下石纵横。红尘飞不到,溪水自澄清。 疏影暗香沙路古,何妨曳杖间行。巢林冻雀不曾惊。晚钟穿翠霭,来共话平生。
tiān jué liáo shān   yún hán shù shēng shū yán xià shí zòng héng hóng chén fēi dào   shuǐ chéng qīng
shū yǐng àn xiāng shā   fáng zhàng jiān xíng cháo lín dòng què céng jīng wǎn zhōng chuān 穿 cuì ǎi   lái gòng huà píng shēng