临江仙

宋代 孙居敬
摘索枝头何处玉,吹来万里春风。须臾陆地遍芙蓉。珠帘和气扑,一笑夺炉红。 文字红裙相间出,主人钟鼎仙翁。清谈隽语与香浓。太平欢意远,人在玉壶中。
zhāi suǒ zhī tóu chǔ   chuī lái wàn chūn fēng biàn róng zhū lián   xiào duó hóng
wén hóng qún xiāng jiàn chū   zhǔ rén zhōng dǐng xiān wēng qīng tán jùn xiāng nóng tài píng huān yuǎn   rén zài zhōng