临江仙

宋代 滕宗谅
湖水连天天连水,秋来分外澄清。君山自是小蓬瀛。气蒸云梦泽,波撼岳阳城。 帝子有灵能鼓瑟,凄然依旧伤情。微闻兰芝动芳馨。曲终人不见,江上数峰青。
shuǐ lián tiān tiān lián shuǐ   qiū lái fèn wài chéng qīng jūn shān shì xiǎo péng yíng zhēng yún mèng   hàn yuè yáng chéng
yǒu líng néng   rán jiù shāng qíng wēi wén lán zhī dòng fāng xīn zhōng rén jiàn   jiāng shàng shù fēng qīng