临江仙

唐代 许庭
不见陶家门外柳,柴扉一径遥通。闭门终日掩清风。感君高节,绿荫向人浓。 篱落萧疏鸡犬静,日长飞絮濛濛。先生一醉万缘空。经时高卧,不到翠阴中。
jiàn táo jiā mén wài liǔ   chái fēi jìng yáo tōng mén zhōng yǎn qīng fēng gǎn jūn gāo jié   绿 yìn xiàng rén nóng
luò xiāo shū quǎn jìng   zhǎng fēi méng méng xiān sheng zuì wàn yuán kōng jīng shí gāo   dào cuì yīn zhōng