临江仙

宋代 苏轼
以为异人。后十年,筑室黄冈之北,号静安居士。作此记之。 细马远驮双侍女,青巾玉带红靴。溪山好处便为家。谁知巴峡路,却见洛城花。 面旋落英飞玉蕊,人间春日初斜。十年不见紫云车。龙丘新洞府,铅鼎养丹砂。
wéi rén hòu shí nián   zhù shì huáng gāng zhī běi   hào jìng ān shì zuò zhī
yuǎn tuó shuāng shì   qīng jīn dài hóng xuē shān hǎo chù biàn 便 wèi jiā shéi zhī xiá   què jiàn luò chéng huā
miàn xuán luò yīng fēi ruǐ   rén jiān chūn chū xié shí nián jiàn yún chē lóng qiū xīn dòng   qiān dǐng yǎng dān shā