临江仙

宋代 张炎
雾中,不过戏纵笔墨,观者出门一笑可也 翦翦春冰出万壑,和春带出芳丛。谁分弱水洗尘红。低回金叵罗,约略玉玲珑。 昨夜洞庭云一片,朗吟飞过天风。戏将瑶草散虚空。灵根何处觅,只在此山中。
zhōng   guò zòng   guān zhě chū mén xiào
jiǎn jiǎn chūn bīng chū wàn   chūn dài chū fāng cóng shuí fēn ruò shuǐ chén hóng huí jīn luó   yuē lüè líng lóng
zuó dòng tíng yún piàn   lǎng yín fēi guò tiān fēng jiāng yáo cǎo sàn kōng líng gēn chǔ   zhī zài shān zhōng