临江仙

宋代 黄垍
寒食清明都过了,客中无计留春。东风吹雨更愁人。系船芳草岸,始信是官身。 怅望故园烟水阔,几时匹马骎骎。别肠何止似车轮。_天天不管,转作两眉颦。
hán shí qīng míng dōu guò le   zhōng liú chūn dōng fēng chuī gèng chóu rén chuán fāng cǎo àn   shǐ xìn shì guān shēn
chàng wàng yuán yān shuǐ kuò   shí qīn qīn bié cháng zhǐ shì chē lún 。_   _ tiān tiān guǎn   zhuǎn zuò liǎng méi pín