临江仙

宋代 刘过
满院花香晴昼永,愔愔亭户无人。谁将心绪管青春。游丝知我懒,江柳也眉颦。 近水远山都积恨,可堪芳草如茵。何曾一日不思君。无书凭朔雁,有泪在罗巾。
mǎn yuàn huā xiāng qíng zhòu yǒng   yīn yīn tíng rén shuí jiāng xīn guǎn qīng chūn yóu zhī lǎn   jiāng liǔ méi pín
jìn shuǐ yuǎn shān dōu hèn   kān fāng cǎo yīn zēng jūn shū píng shuò yàn   yǒu lèi zài luó jīn