临江山(秋夜怀人)

宋代 陈克
老屋风悲脱叶,枯城月破浮烟。谁人惨惨把忧端。蛮歌犯星起,重觉在天边。 秋色巧摧愁鬓,夜寒偏着诗肩。不知桂影为谁圆。何须照床里,终是一人眠。
lǎo fēng bēi tuō   chéng yuè yān shuí rén cǎn cǎn yōu duān mán fàn xīng   zhòng jué zài tiān biān
qiū qiǎo cuī chóu bìn   hán piān zhe shī jiān zhī guì yǐng wèi shuí yuán zhào chuáng   zhōng shì rén mián