临江山

宋代 韩世忠
冬看山林萧疏净,春来地润花浓。少年衰老与山同。世间争名利,富贵与贫穷。 荣贵非干长生药,清闲是不死门风。劝君识取主人公。单方只一味,尽在不言中。
dōng kàn shān lín xiāo shū jìng   chūn lái rùn huā nóng shào nián shuāi lǎo shān tóng shì jiān zhēng míng   guì pín qióng
róng guì fēi gàn cháng shēng yào   qīng xián shì mén fēng quàn jūn shí zhǔ rén gōng dān fāng zhǐ wèi   jǐn zài yán zhōng