临江傅用宾以诗见贽并贻端石用韵为谢

元代 刘诜
幽幽端溪石,来自佳人持。相待三千年,所得非所期。 春风琢粹质,秋泉涌寒滋。文增李杜壮,书助钟王宜。 闻昔初取时,千夫下岩陲。坚锥启石矿,利刀斩荆藜。 镌锼后土閟,百丑得一奇。点若鲁雊美,伏如虞鸡雌。 宜登白玉堂,黄麻照春姿。发挥四海治,润洽万姓私。 谟希禹皋懿,诰逸周召规。胡为到穷谷,一落不可追。 饥吟腊雪冻,病哦春日迟。蹇蹇涓滴润,不能沾砚湄。 生从嘉兴学,江汉驱文辞。钜册传群理,三读为叹咨。 砚磨不自宝,乃以赠所知。愧我无所用,藏之如镇圭。
yōu yōu duān shí   lái jiā rén chí xiāng dài sān qiān nián suǒ   de fēi suǒ    
chūn fēng zhuó cuì zhì   qiū quán yǒng hán wén zēng zhuàng shū   zhù zhōng wáng    
wén chū shí   qiān xià yán chuí jiān zhuī shí kuàng   dāo zhǎn jīng    
juān sōu hòu   bǎi chǒu diǎn ruò gòu měi      
dēng bái táng   huáng zhào chūn 姿 huī hǎi zhì rùn   qià wàn xìng    
gāo   gào zhōu zhào guī wéi dào qióng   luò zhuī    
yín xuě dòng   bìng ó chūn chí jiǎn jiǎn juān rùn   néng zhān yàn méi    
shēng cóng jiā xīng xué   jiāng hàn wén chuán qún sān   wéi tàn    
yàn bǎo   nǎi zèng suǒ zhī kuì suǒ yòng cáng   zhī zhèn guī