灵真道人久无诗来用协甫韵并前篇寄之且拉尔耳翁同赋

宋代 李光
道人何处是生涯,山绕孤村水绕家。鬓里雪霜全扫白,胸中梨枣旋开花。 已乘绿景功初就,更服黄精善莫加。若向静中生妄想,还如炎地走冰车。
dào rén chǔ shì shēng   shān rào cūn shuǐ rào jiā bìn xuě shuāng quán sǎo bái xiōng   zhōng zǎo xuán kāi huā    
chéng 绿 jǐng gōng chū jiù   gèng huáng jīng shàn jiā ruò xiàng jìng zhōng shēng wàng xiǎng hái   yán zǒu bīng chē