岭云

宋代 洪炎
吾居半山上,绕屋犹峻岭。举头即见之,坐卧作墙屏。 忽复不可求,澒洞云万顷。初疑岸谷变,身不践人境。 俄顷如故常,突兀在屋顶。隐现须臾间,变态莫记省。 烟霞成痼疾,终日常炯炯。早阅金丹诀,未办卜灶井。 世乱一丘壑,斯志或可逞。鸣猿落空岩,翥鹤飏晴影。 石泉漱芳润,草木皆秀整。洞天有归路,未往心已领。
bàn shān shàng   rào yóu jùn lǐng tóu jiàn zhī   zuò zuò qiáng píng
qiú   hòng dòng yún wàn qǐng chū àn biàn   shēn jiàn rén jìng
é qǐng cháng   zài dǐng yǐn xiàn jiān   biàn tài shěng
yān xiá chéng   zhōng cháng jiǒng jiǒng zǎo yuè jīn dān jué   wèi bàn bo zào jǐng
shì luàn qiū   zhì huò chěng míng yuán luò kōng yán   zhù yáng qíng yǐng
shí quán shù fāng rùn   cǎo jiē xiù zhěng dòng tiān yǒu guī   wèi wǎng xīn lǐng