陵园妾

唐代 白居易
陵园妾,颜色如花命如叶。 命如叶薄将奈何,一奉寝宫年月多。 年月多,时光换,春愁秋思知何限。 青丝发落丛鬓疏,红玉肤销系裙慢。 忆昔宫中被妒猜,因谗得罪配陵来。 老母啼呼趁车别,中官监送锁门回。 山宫一闭无开日,未死此身不令出。 松门到晓月裴回,柏城尽日风萧瑟。 松门柏城幽闭深,闻蝉听燕感光阴。 眼看菊蕊重阳泪,手把梨花寒食心。 把花掩泪无人见,绿芜墙绕青苔院。 四季徒支妆粉钱,三朝不识君王面。 遥想六宫奉至尊,宣徽雪夜浴堂春。 雨露之恩不及者,犹闻不啻三千人。 三千人,我尔君恩何厚薄。 愿令轮转直陵园,三岁一来均苦乐。
líng yuán qiè   yán huā mìng mìng báo jiāng nài   fèng qǐn gōng nián yuè duō nián yuè duō   shí guāng huàn   chūn chóu qiū zhī xiàn
qīng luò cóng bìn shū   hóng xiāo qún màn gōng zhōng bèi cāi   yīn chán zuì pèi líng lái lǎo chèn chē bié   zhōng guān jiān sòng suǒ mén huí
shān gōng kāi   wèi shēn lìng chū sōng mén dào xiǎo yuè péi huí   bǎi chéng jìn fēng xiāo sōng mén bǎi chéng yōu shēn   wén chán tīng yàn gǎn guāng yīn
yǎn kàn ruǐ chóng yáng lèi   shǒu huā hán shí xīn huā yǎn lèi rén jiàn   绿 qiáng rào qīng tái yuàn zhī zhuāng fěn qián   sān cháo shí jūn wáng miàn
yáo xiǎng liù gōng fèng zhì zūn   xuān huī xuě táng chūn zhī ēn zhě   yóu wén chì sān qiān rén sān qiān rén   ěr jūn ēn hòu báo
yuàn lìng lún zhuàn zhí líng yuán   sān suì lái jūn