灵佑寺丈室画松歌

清代 蕴端
高僧丈室素壁立,色如积雪光如湿。卧云主人发清狂,泼翻一斗松煤汁。 由来笔可补化工,化出苍髯老黑龙。老龙惟肯半身见,半身何处藏虚空。 龙性变化原无穷,头角插戟尾掉风。行处雷电云雨从,岂知时序当严冬。 蛰龙垂首等蛰虫,丰隆捉龙掷壁上,更化百尺之老松。 老松前身是老龙,松龙虽别神灵通。趺坐犹然风雨后,犹作涛声吼定中。
gāo sēng zhàng shì   xuě guāng shī 湿 yún zhǔ rén qīng kuáng   fān dòu sōng méi zhī    
yóu lái huà gōng   huà chū cāng rán lǎo hēi lóng lǎo lóng wéi kěn bàn shēn jiàn bàn   shēn chǔ cáng kōng    
lóng xìng biàn huà yuán qióng   tóu jiǎo chā wěi diào fēng xíng chǔ léi diàn yún cóng   zhī shí dāng yán dōng    
zhé lóng chuí shǒu děng zhé chóng   fēng lóng zhuō lóng zhì shàng   gēng huà bǎi chǐ zhī lǎo sōng  
lǎo sōng qián shēn shì lǎo lóng   sōng lóng suī bié shén líng tōng zuò yóu rán fēng hòu yóu   zuò tāo shēng hǒu dìng zhōng